Rất nhiều người học tiếng Anh mười năm ở trường, đọc hiểu tốt, làm bài ngữ pháp đúng, nhưng đứng trước người nước ngoài thì đứng hình. Nguyên nhân không nằm ở chỗ họ thiếu kiến thức.
- Đọc hiểu và nói dùng hai đường thần kinh khác nhau
- Chỉ luyện đầu vào thì đầu ra không tự mọc ra
- Rào cản lớn nhất là sợ sai, không phải thiếu từ
- Nói một mình cũng có tác dụng, không cần đợi có bạn học
Đầu vào không tự thành đầu ra
Nghe và đọc là kỹ năng tiếp nhận: bạn có thời gian, có thể đọc lại, có ngữ cảnh giúp đoán. Nói là kỹ năng sản xuất: phải tự tạo câu trong một hai giây, không có gợi ý. Hai việc này dùng cơ chế khác nhau, nên giỏi cái đầu không tự động kéo theo cái sau. Muốn nói được thì phải luyện nói, không có đường vòng.
Ba nguyên nhân thật và cách sửa từng cái
Xác định đúng nguyên nhân của mình trước khi đổ công sức.
Bài tập hai phút mỗi tối
Không cần bạn học, không cần lớp. Mỗi tối kể lại ngày hôm nay bằng thứ tiếng đang học, khoảng hai phút, nói thành tiếng. Gặp từ không biết thì nói vòng quanh bằng từ đơn giản hơn — đó chính là kỹ năng thật cần khi giao tiếp. Ghi âm lại, nghe một lần rồi xoá. Sau một tháng bạn sẽ thấy quãng ngập ngừng ngắn đi rõ rệt.
Sai lầm thường gặp
- Học thêm từ vựng để mong tự nói được
- Chờ giỏi hơn rồi mới dám nói
- Chỉ luyện nói khi có lớp học, tuần một lần
Câu hỏi thường gặp
Nói một mình có tác dụng thật không?
Có. Phần lớn khó khăn nằm ở việc tạo câu nhanh, mà việc đó luyện một mình được. Có người nghe chỉ thêm áp lực thời gian thực.
Nên sửa phát âm trước hay nói trôi trước?
Nói trôi trước, sửa phát âm song song. Người nghe chịu được giọng lạ, nhưng khó chịu với câu ngắt quãng liên tục.
Bao lâu thì hết ngại?
Thường ba tới sáu tuần nói đều mỗi ngày. Cảm giác ngại giảm theo số lần mở miệng, không theo số từ vựng biết thêm.